Ngày 13-2-2006, nhằm ngày 16-1 năm Bính Tuất, 2 bé Sun và Chip đã chào đời tại Bệnh viện Từ Dũ TP.Hồ Chí Minh.
Tính đến sáng ngày mai 13-2 là tròn 1 năm kể từ khi Sun và Chip chào đời. Nhưng mọi người bận rộn lo chuẩn bị đón Tết nên có lẽ bố mẹ sẽ tổ chức lễ thôi nôi của 2 bé theo ngày âm (sau Tết) cho tiện.
Bù lại, chiều hôm qua, gia đình bác Bình và bố mẹ đưa Sun Chip đi chợ hoa ở Khu liên hợp văn hóa thể thao Đồng Nai.
Tuesday, March 06, 2007
Phép nhiệm màu cho con của bạn
Đêm 28-1, đang đưa con đi khám bệnh thì nghe điện thoại của bạn cũ X.T ở TP.Hồ Chí Minh. X.T mới có em bé thứ hai được hơn nửa tháng. Gia đình hạnh phúc, đủ đầy. Số báo Xuân TT sắp phát hành, nghe nói X.T có tới 3 bài. Qua trò chuyện, X.T báo tin: vừa rồi Lò Văn Dinh có đưa con lên TP.Hồ Chí Minh điều trị. Bé bị bệnh não úng thủy và có khối u trong đầu. Nghe xong, mình thẫn thờ. Vậy mà bạn bè không ai báo trước để lên thăm.
Lò Văn Dinh, bạn học cùng lớp trong những năm học báo chí 1993-1997. Sau khi tốt nghiệp đại học, Dinh không đi làm báo mà về công tác tại Ủy ban Dân số gia đình và trẻ em tỉnh Bình Phước. Bà xã của Dinh công tác tại nhà in của báo Bình Phước. Hai vợ chồng cưới nhau được 2 năm. Tết vừa rồi, vợ chồng Dinh cũng đã về thăm quê ngoại ở Quảng Ngãi. Cuộc sống của vợ chồng Dinh tuy còn vất vả nhưng rất hạnh phúc, đặc biệt là ngày 12-10-2006, vợ chồng Dinh đã có con gái đầu lòng, nặng 2,4kg. ( xem http://my.opera.com/nhatkysunchip/blog/2006/10/12/2006-10-12-mung-bac-lo-van-dinh-len-chuc).
Bạn bè ai cũng mừng cho thằng bạn học cũ. Thôi thì đời sống tinh thần là quan trọng nhất, vật chất chỉ là phương tiện để mình mưu cầu hạnh phúc mà thôi. Có khi nghe thu nhập của bạn thấp (dù vợ chồng mình cũng có thu nhập… chưa đủ sống!), mình hỏi bạn có đủ sống không, bạn vẫn cười thoải mái: “Bao nhiêu cũng đủ thôi, T ạ!”.
Thế mà, có ai ngờ khi bé mới được vài tháng tuổi đã mắc bệnh hiểm nghèo. Vợ chồng Dinh đã nghi ngờ bé bị não úng thủy từ khi bé được hơn 1 tháng tuổi. Lên Bệnh viện nhi đồng 1, bác sĩ chẩn đoán cháu bị não úng thủy, trong não có khối u. Thế là bé được chuyển sang Bệnh viện Chợ Rẫy để phẫu thuật lấy ra khối u trong não. Sau đó vợ chồng bạn về quê nội nghỉ một thời gian… Chỉ vài người bạn ở TP.Hồ Chí Minh biết tin và đến thăm. Dinh không muốn bạn bè biết, dù rất muốn gọi điện cho mình. Nghe bạn nói mà mình cảm thấy tức và giận. Khi vui có thể bạn bè không cần chia sẻ, nhưng khi bạn có chuyện buồn, nếu mình chia sẻ được thì chuyện cũng nhẹ nhàng hơn chứ!
Hai người bạn cũ - hai người đã lên chức bố - nói chuyện qua điện thoại giữa đêm cuối năm… Có lẽ chưa bao giờ gọi điện cho bạn mà mình cảm thấy buồn đến thế. Ai cũng đã lập gia đình, ai cũng đã có con nên biết tình thương đối với con thiêng liêng như thế nào, con cái có ý nghĩa đối với mình ra sao. Và khi có con cái rồi mới cảm thấy thương bố mẹ mình hơn. Nghe bạn nói về bệnh tình của bé con bạn mà mình muốn rơi nước mắt. Nhưng mình biết làm gì hơn ngoài những lời động viên vợ chồng bạn bình tâm, cố gắng chăm sóc cho bé mau bình phục.
Trong thâm tâm, mình cầu mong có phép nhiệm màu để bé con của bạn bình phục và được hưởng niềm vui, hạnh phúc như bao đứa trẻ khác…
Lò Văn Dinh, bạn học cùng lớp trong những năm học báo chí 1993-1997. Sau khi tốt nghiệp đại học, Dinh không đi làm báo mà về công tác tại Ủy ban Dân số gia đình và trẻ em tỉnh Bình Phước. Bà xã của Dinh công tác tại nhà in của báo Bình Phước. Hai vợ chồng cưới nhau được 2 năm. Tết vừa rồi, vợ chồng Dinh cũng đã về thăm quê ngoại ở Quảng Ngãi. Cuộc sống của vợ chồng Dinh tuy còn vất vả nhưng rất hạnh phúc, đặc biệt là ngày 12-10-2006, vợ chồng Dinh đã có con gái đầu lòng, nặng 2,4kg. ( xem http://my.opera.com/nhatkysunchip/blog/2006/10/12/2006-10-12-mung-bac-lo-van-dinh-len-chuc).
Bạn bè ai cũng mừng cho thằng bạn học cũ. Thôi thì đời sống tinh thần là quan trọng nhất, vật chất chỉ là phương tiện để mình mưu cầu hạnh phúc mà thôi. Có khi nghe thu nhập của bạn thấp (dù vợ chồng mình cũng có thu nhập… chưa đủ sống!), mình hỏi bạn có đủ sống không, bạn vẫn cười thoải mái: “Bao nhiêu cũng đủ thôi, T ạ!”.
Thế mà, có ai ngờ khi bé mới được vài tháng tuổi đã mắc bệnh hiểm nghèo. Vợ chồng Dinh đã nghi ngờ bé bị não úng thủy từ khi bé được hơn 1 tháng tuổi. Lên Bệnh viện nhi đồng 1, bác sĩ chẩn đoán cháu bị não úng thủy, trong não có khối u. Thế là bé được chuyển sang Bệnh viện Chợ Rẫy để phẫu thuật lấy ra khối u trong não. Sau đó vợ chồng bạn về quê nội nghỉ một thời gian… Chỉ vài người bạn ở TP.Hồ Chí Minh biết tin và đến thăm. Dinh không muốn bạn bè biết, dù rất muốn gọi điện cho mình. Nghe bạn nói mà mình cảm thấy tức và giận. Khi vui có thể bạn bè không cần chia sẻ, nhưng khi bạn có chuyện buồn, nếu mình chia sẻ được thì chuyện cũng nhẹ nhàng hơn chứ!
Hai người bạn cũ - hai người đã lên chức bố - nói chuyện qua điện thoại giữa đêm cuối năm… Có lẽ chưa bao giờ gọi điện cho bạn mà mình cảm thấy buồn đến thế. Ai cũng đã lập gia đình, ai cũng đã có con nên biết tình thương đối với con thiêng liêng như thế nào, con cái có ý nghĩa đối với mình ra sao. Và khi có con cái rồi mới cảm thấy thương bố mẹ mình hơn. Nghe bạn nói về bệnh tình của bé con bạn mà mình muốn rơi nước mắt. Nhưng mình biết làm gì hơn ngoài những lời động viên vợ chồng bạn bình tâm, cố gắng chăm sóc cho bé mau bình phục.
Trong thâm tâm, mình cầu mong có phép nhiệm màu để bé con của bạn bình phục và được hưởng niềm vui, hạnh phúc như bao đứa trẻ khác…
Subscribe to:
Comments (Atom)