Ngày 13-2-2006, nhằm ngày 16-1 năm Bính Tuất, 2 bé Sun và Chip đã chào đời tại Bệnh viện Từ Dũ TP.Hồ Chí Minh.
Tính đến sáng ngày mai 13-2 là tròn 1 năm kể từ khi Sun và Chip chào đời. Nhưng mọi người bận rộn lo chuẩn bị đón Tết nên có lẽ bố mẹ sẽ tổ chức lễ thôi nôi của 2 bé theo ngày âm (sau Tết) cho tiện.
Bù lại, chiều hôm qua, gia đình bác Bình và bố mẹ đưa Sun Chip đi chợ hoa ở Khu liên hợp văn hóa thể thao Đồng Nai.
Tuesday, March 06, 2007
Phép nhiệm màu cho con của bạn
Đêm 28-1, đang đưa con đi khám bệnh thì nghe điện thoại của bạn cũ X.T ở TP.Hồ Chí Minh. X.T mới có em bé thứ hai được hơn nửa tháng. Gia đình hạnh phúc, đủ đầy. Số báo Xuân TT sắp phát hành, nghe nói X.T có tới 3 bài. Qua trò chuyện, X.T báo tin: vừa rồi Lò Văn Dinh có đưa con lên TP.Hồ Chí Minh điều trị. Bé bị bệnh não úng thủy và có khối u trong đầu. Nghe xong, mình thẫn thờ. Vậy mà bạn bè không ai báo trước để lên thăm.
Lò Văn Dinh, bạn học cùng lớp trong những năm học báo chí 1993-1997. Sau khi tốt nghiệp đại học, Dinh không đi làm báo mà về công tác tại Ủy ban Dân số gia đình và trẻ em tỉnh Bình Phước. Bà xã của Dinh công tác tại nhà in của báo Bình Phước. Hai vợ chồng cưới nhau được 2 năm. Tết vừa rồi, vợ chồng Dinh cũng đã về thăm quê ngoại ở Quảng Ngãi. Cuộc sống của vợ chồng Dinh tuy còn vất vả nhưng rất hạnh phúc, đặc biệt là ngày 12-10-2006, vợ chồng Dinh đã có con gái đầu lòng, nặng 2,4kg. ( xem http://my.opera.com/nhatkysunchip/blog/2006/10/12/2006-10-12-mung-bac-lo-van-dinh-len-chuc).
Bạn bè ai cũng mừng cho thằng bạn học cũ. Thôi thì đời sống tinh thần là quan trọng nhất, vật chất chỉ là phương tiện để mình mưu cầu hạnh phúc mà thôi. Có khi nghe thu nhập của bạn thấp (dù vợ chồng mình cũng có thu nhập… chưa đủ sống!), mình hỏi bạn có đủ sống không, bạn vẫn cười thoải mái: “Bao nhiêu cũng đủ thôi, T ạ!”.
Thế mà, có ai ngờ khi bé mới được vài tháng tuổi đã mắc bệnh hiểm nghèo. Vợ chồng Dinh đã nghi ngờ bé bị não úng thủy từ khi bé được hơn 1 tháng tuổi. Lên Bệnh viện nhi đồng 1, bác sĩ chẩn đoán cháu bị não úng thủy, trong não có khối u. Thế là bé được chuyển sang Bệnh viện Chợ Rẫy để phẫu thuật lấy ra khối u trong não. Sau đó vợ chồng bạn về quê nội nghỉ một thời gian… Chỉ vài người bạn ở TP.Hồ Chí Minh biết tin và đến thăm. Dinh không muốn bạn bè biết, dù rất muốn gọi điện cho mình. Nghe bạn nói mà mình cảm thấy tức và giận. Khi vui có thể bạn bè không cần chia sẻ, nhưng khi bạn có chuyện buồn, nếu mình chia sẻ được thì chuyện cũng nhẹ nhàng hơn chứ!
Hai người bạn cũ - hai người đã lên chức bố - nói chuyện qua điện thoại giữa đêm cuối năm… Có lẽ chưa bao giờ gọi điện cho bạn mà mình cảm thấy buồn đến thế. Ai cũng đã lập gia đình, ai cũng đã có con nên biết tình thương đối với con thiêng liêng như thế nào, con cái có ý nghĩa đối với mình ra sao. Và khi có con cái rồi mới cảm thấy thương bố mẹ mình hơn. Nghe bạn nói về bệnh tình của bé con bạn mà mình muốn rơi nước mắt. Nhưng mình biết làm gì hơn ngoài những lời động viên vợ chồng bạn bình tâm, cố gắng chăm sóc cho bé mau bình phục.
Trong thâm tâm, mình cầu mong có phép nhiệm màu để bé con của bạn bình phục và được hưởng niềm vui, hạnh phúc như bao đứa trẻ khác…
Lò Văn Dinh, bạn học cùng lớp trong những năm học báo chí 1993-1997. Sau khi tốt nghiệp đại học, Dinh không đi làm báo mà về công tác tại Ủy ban Dân số gia đình và trẻ em tỉnh Bình Phước. Bà xã của Dinh công tác tại nhà in của báo Bình Phước. Hai vợ chồng cưới nhau được 2 năm. Tết vừa rồi, vợ chồng Dinh cũng đã về thăm quê ngoại ở Quảng Ngãi. Cuộc sống của vợ chồng Dinh tuy còn vất vả nhưng rất hạnh phúc, đặc biệt là ngày 12-10-2006, vợ chồng Dinh đã có con gái đầu lòng, nặng 2,4kg. ( xem http://my.opera.com/nhatkysunchip/blog/2006/10/12/2006-10-12-mung-bac-lo-van-dinh-len-chuc).
Bạn bè ai cũng mừng cho thằng bạn học cũ. Thôi thì đời sống tinh thần là quan trọng nhất, vật chất chỉ là phương tiện để mình mưu cầu hạnh phúc mà thôi. Có khi nghe thu nhập của bạn thấp (dù vợ chồng mình cũng có thu nhập… chưa đủ sống!), mình hỏi bạn có đủ sống không, bạn vẫn cười thoải mái: “Bao nhiêu cũng đủ thôi, T ạ!”.
Thế mà, có ai ngờ khi bé mới được vài tháng tuổi đã mắc bệnh hiểm nghèo. Vợ chồng Dinh đã nghi ngờ bé bị não úng thủy từ khi bé được hơn 1 tháng tuổi. Lên Bệnh viện nhi đồng 1, bác sĩ chẩn đoán cháu bị não úng thủy, trong não có khối u. Thế là bé được chuyển sang Bệnh viện Chợ Rẫy để phẫu thuật lấy ra khối u trong não. Sau đó vợ chồng bạn về quê nội nghỉ một thời gian… Chỉ vài người bạn ở TP.Hồ Chí Minh biết tin và đến thăm. Dinh không muốn bạn bè biết, dù rất muốn gọi điện cho mình. Nghe bạn nói mà mình cảm thấy tức và giận. Khi vui có thể bạn bè không cần chia sẻ, nhưng khi bạn có chuyện buồn, nếu mình chia sẻ được thì chuyện cũng nhẹ nhàng hơn chứ!
Hai người bạn cũ - hai người đã lên chức bố - nói chuyện qua điện thoại giữa đêm cuối năm… Có lẽ chưa bao giờ gọi điện cho bạn mà mình cảm thấy buồn đến thế. Ai cũng đã lập gia đình, ai cũng đã có con nên biết tình thương đối với con thiêng liêng như thế nào, con cái có ý nghĩa đối với mình ra sao. Và khi có con cái rồi mới cảm thấy thương bố mẹ mình hơn. Nghe bạn nói về bệnh tình của bé con bạn mà mình muốn rơi nước mắt. Nhưng mình biết làm gì hơn ngoài những lời động viên vợ chồng bạn bình tâm, cố gắng chăm sóc cho bé mau bình phục.
Trong thâm tâm, mình cầu mong có phép nhiệm màu để bé con của bạn bình phục và được hưởng niềm vui, hạnh phúc như bao đứa trẻ khác…
Monday, February 26, 2007
Tự đi lên bằng chính sức mình nhé Sun Chip
Còn 7 ngày nữa, Sun và Chip sẽ tròn 1 tuổi
.jpg)
Nhiều khi nhìn các con bò quanh phòng, đùa giỡn với nhau hay khóc đòi bố mẹ, mình cũng không thể tưởng tượng được rằng đó là sự thực.
Ai làm cha, làm mẹ rồi mới biết sự vất vả, khó nhọc và những tình cảm thiêng liêng của cha mẹ dành cho con.
Sau một ngày đi làm về, mình quẳng đi những chuyện buồn phiền, bực bội, uất ức ở cơ quan qua một bên để nhìn hai con nằm ngủ. Nhìn mãi không biết chán.
Sáng dậy, khi dắt xe ra cổng, mình không muốn đi làm, cứ ngoái đầu nhìn lại hai con. Bao giờ cũng vậy, Sun sẽ cười rồi khóc thật to khi biết bố phóng xe ra khỏi nhà.
Hồi xưa mình biết nghe điện thoại bàn khi đã học xong lớp 12 – dân quê mà! Bây giờ, chưa đầy một tuổi, Sun và Chip đã biết cầm điện thoại di động bấm nghe nhạc và cũng biết đưa điện thoại lên tai alô… alô… Sun và Chip cũng biết bấm ti vi, bấm quạt. Trẻ con thời hiện đại có khác!
Dù vất vả thế nào, bố mẹ cũng sẽ cố gắng lo cho các con khôn lớn. Bố mẹ làm công chức nhà nước, cuộc sống chỉ tạm đắp đổi qua ngày. Bố mẹ chỉ mong sao sau này các con khôn lớn, học hành giỏi giang, sống đàng hoàng và tự đi lên bằng chính sức mình mà không cần cầu lụy bất cứ ai.
Thế nhé Sun Chip.
.jpg)
Nhiều khi nhìn các con bò quanh phòng, đùa giỡn với nhau hay khóc đòi bố mẹ, mình cũng không thể tưởng tượng được rằng đó là sự thực.
Ai làm cha, làm mẹ rồi mới biết sự vất vả, khó nhọc và những tình cảm thiêng liêng của cha mẹ dành cho con.
Sau một ngày đi làm về, mình quẳng đi những chuyện buồn phiền, bực bội, uất ức ở cơ quan qua một bên để nhìn hai con nằm ngủ. Nhìn mãi không biết chán.
Sáng dậy, khi dắt xe ra cổng, mình không muốn đi làm, cứ ngoái đầu nhìn lại hai con. Bao giờ cũng vậy, Sun sẽ cười rồi khóc thật to khi biết bố phóng xe ra khỏi nhà.
Hồi xưa mình biết nghe điện thoại bàn khi đã học xong lớp 12 – dân quê mà! Bây giờ, chưa đầy một tuổi, Sun và Chip đã biết cầm điện thoại di động bấm nghe nhạc và cũng biết đưa điện thoại lên tai alô… alô… Sun và Chip cũng biết bấm ti vi, bấm quạt. Trẻ con thời hiện đại có khác!
Dù vất vả thế nào, bố mẹ cũng sẽ cố gắng lo cho các con khôn lớn. Bố mẹ làm công chức nhà nước, cuộc sống chỉ tạm đắp đổi qua ngày. Bố mẹ chỉ mong sao sau này các con khôn lớn, học hành giỏi giang, sống đàng hoàng và tự đi lên bằng chính sức mình mà không cần cầu lụy bất cứ ai.
Thế nhé Sun Chip.
Wednesday, December 13, 2006
Thứ tư 13-12-2006: SUN CHIP TRÒN 10 THÁNG TUỔI
(Hôm nay bố viết weblog này thay vì anh em Sun Chip viết như mọi khi)

13-12-2006: SUN CHIP TRÒN 10 THÁNG TUỔI
Thời gian trôi qua nhanh quá! Hôm nay Sun Chip đã tròn 10 tháng tuổi. Ngặt nỗi hôm nay bố bận nhiều việc ở cơ quan nên không ở gần anh em Sun Chip và cũng không chụp hình cho 2 anh em được.
Mẹ các con dự định sáng nay sẽ đưa Sun đi Bệnh viện nhi đồng 1 khám bệnh nhưng rồi không thể đi được vì bố bận và chiều mẹ cũng có tiết dạy ở trường.
Cuối cùng bố mẹ dự định sáng mai sẽ đưa Sun đi khám. Sun đã bị nổi mẩn ngứa khắp cả người hơn 3 tuần nay. Bố mẹ đã 5 lần đưa Sun đến khám, điều trị ở các bác sĩ, lương y nhưng mỗi người chẩn đoán, điều trị một kiểu và đến nay bệnh của con vẫn chưa giảm.

Hôm nay lại cúp điện cả ngày. Trưa bố không về vì bận đi ăn trưa với mấy bác ở cùng phòng và mấy bác bên Đài truyền hình ĐN (đang quay phim tư liệu truyền thống 30 năm ở cơ quan của bố). Nhưng bố biết trời nóng, không có quạt, Sun sẽ cảm thấy rất khó chịu vô cùng...
17 giờ, bố tranh thủ về nhà cất cái laptop và lấy một số giấy tờ. Bố vừa dừng xe đã thấy anh em Sun Chip chạy ra trước cửa mừng. Anh Sun dù người nhỏ con, bị nổi mẩn ngứa khắp người nhưng cứ giơ tay vẫy và gọi ba ba, mum mum... Em Chip vùng vẫy khi anh Cường đang ẵm. Thương quá đi thôi. Thật tình, bố chỉ muốn ở nhà với các con thôi...
Nhưng 15 phút sau, bố phải lên đường sang cơ quan vì có chú Minh Dân, bạn học cũ của bố, hiện đang là Giám đốc Trung tâm dịch vụ quảng cáo – phát hành báo BD, sang thăm chơi. Bố ra khỏi nhà khi Chip đang nằm ôm bình sữa bú, còn Sun đang đi xe đẩy quanh phòng khách. Bố vẫy tay, Sun cũng vẫy tay và nhìn theo bố cười. Thôi, các con ở nhà ngoan nhé... Nhiều lúc bố cảm thấy thật áy náy, có lỗi khi ít có mặt ở nhà, ít có thời gian chăm sóc mẹ H và 2 anh em Sun Chip. Nhưng biết làm sao được, dù muốn hay không thì bố mẹ phải đi làm, các con ạ!

Gần 21 giờ, trước khi về nhà, bố đã đi mua tã giấy và khăn ướt cho Sun Chip theo lời dặn của mẹ. Có lẽ hôm nay bố sẽ phải thức trắng đêm để làm việc vì lúc tối bố đã hứa với bác BQH sáng mai đưa 1 bài viết về trường NQ nhân dịp kỷ niệm 50 năm thành lập. Đó là chưa kể lúc chiều, bác NVH, Vụ phó vụ BC có gọi điện nhắc bố hoàn thành hộ báo cáo tổng kết và 20 phiếu thăm dò dư luận về dân số, gia đình, trẻ em. Ôi, sao bố cảm thấy mình luôn bận rộn mà công việc vẫn còn khá nhiều.
Biết làm sao bây giờ hả Sun Chip?

13-12-2006: SUN CHIP TRÒN 10 THÁNG TUỔI
Thời gian trôi qua nhanh quá! Hôm nay Sun Chip đã tròn 10 tháng tuổi. Ngặt nỗi hôm nay bố bận nhiều việc ở cơ quan nên không ở gần anh em Sun Chip và cũng không chụp hình cho 2 anh em được.
Mẹ các con dự định sáng nay sẽ đưa Sun đi Bệnh viện nhi đồng 1 khám bệnh nhưng rồi không thể đi được vì bố bận và chiều mẹ cũng có tiết dạy ở trường.
Cuối cùng bố mẹ dự định sáng mai sẽ đưa Sun đi khám. Sun đã bị nổi mẩn ngứa khắp cả người hơn 3 tuần nay. Bố mẹ đã 5 lần đưa Sun đến khám, điều trị ở các bác sĩ, lương y nhưng mỗi người chẩn đoán, điều trị một kiểu và đến nay bệnh của con vẫn chưa giảm.
Hôm nay lại cúp điện cả ngày. Trưa bố không về vì bận đi ăn trưa với mấy bác ở cùng phòng và mấy bác bên Đài truyền hình ĐN (đang quay phim tư liệu truyền thống 30 năm ở cơ quan của bố). Nhưng bố biết trời nóng, không có quạt, Sun sẽ cảm thấy rất khó chịu vô cùng...
17 giờ, bố tranh thủ về nhà cất cái laptop và lấy một số giấy tờ. Bố vừa dừng xe đã thấy anh em Sun Chip chạy ra trước cửa mừng. Anh Sun dù người nhỏ con, bị nổi mẩn ngứa khắp người nhưng cứ giơ tay vẫy và gọi ba ba, mum mum... Em Chip vùng vẫy khi anh Cường đang ẵm. Thương quá đi thôi. Thật tình, bố chỉ muốn ở nhà với các con thôi...
Nhưng 15 phút sau, bố phải lên đường sang cơ quan vì có chú Minh Dân, bạn học cũ của bố, hiện đang là Giám đốc Trung tâm dịch vụ quảng cáo – phát hành báo BD, sang thăm chơi. Bố ra khỏi nhà khi Chip đang nằm ôm bình sữa bú, còn Sun đang đi xe đẩy quanh phòng khách. Bố vẫy tay, Sun cũng vẫy tay và nhìn theo bố cười. Thôi, các con ở nhà ngoan nhé... Nhiều lúc bố cảm thấy thật áy náy, có lỗi khi ít có mặt ở nhà, ít có thời gian chăm sóc mẹ H và 2 anh em Sun Chip. Nhưng biết làm sao được, dù muốn hay không thì bố mẹ phải đi làm, các con ạ!
Gần 21 giờ, trước khi về nhà, bố đã đi mua tã giấy và khăn ướt cho Sun Chip theo lời dặn của mẹ. Có lẽ hôm nay bố sẽ phải thức trắng đêm để làm việc vì lúc tối bố đã hứa với bác BQH sáng mai đưa 1 bài viết về trường NQ nhân dịp kỷ niệm 50 năm thành lập. Đó là chưa kể lúc chiều, bác NVH, Vụ phó vụ BC có gọi điện nhắc bố hoàn thành hộ báo cáo tổng kết và 20 phiếu thăm dò dư luận về dân số, gia đình, trẻ em. Ôi, sao bố cảm thấy mình luôn bận rộn mà công việc vẫn còn khá nhiều.
Biết làm sao bây giờ hả Sun Chip?
Saturday, November 25, 2006
Thứ bảy 25-11-2006: :Lần đầu Chip đi chơi ở công viên

Tối hôm nay 25-11, bố mẹ đưa em Chip đến bác sĩ L. khám bệnh. Cũng không có bệnh gì nghiêm trọng nhưng có lẽ bố mẹ ghiền đến bác sĩ nên mới đưa em Chip đi. Khám xong, bác sĩ L. vui vẻ bảo với em Chip: "Bình thường thôi! Không có gì đâu! Về ăn uống, vui chơi thoải mái!". Em Chip nhìn bố: "Thấy chưa, vậy mà bố mẹ cứ thích đưa con đến bác sĩ, kỳ quá!".
Để đổi lại, mẹ và bố đã đưa em Chip ra Công viên Biên Hùng chơi. Mẹ nói hồi Sun và Chip còn nằm trong bụng mẹ, bố vẫn thường đưa 3 mẹ con vào công viên này chơi. Có lần, bụng mẹ đã to lắm rồi, bố vẫn đưa mẹ và 2 anh em Sun Chip vào đây xem văn nghệ truyền thống. Hôm ấy trời lại mưa to gió lớn, vừa đưa 3 mẹ con về nhà, bố vừa lo...
Em Chip cũng đã được bố mẹ đưa đi ngang qua công viên nhiều lần nhưng đây là lần đầu tiên em được vào tận trong công viên. Những chùm đèn sáng và nhấp nháy. Những người bán bong bóng và các loại đồ chơi trẻ em đầy màu sắc. Giữa hồ nước công viên là một đài phun nước thật to, được chiếu đèn màu trông rất lạ. Phía bên kia bờ hồ là phố đi bộ dành cho những người đi mua sắm ở chợ đêm. Trông công viên cũng đẹp. Thế mà bố mẹ thường nói thành phố Biên Hòa nhỏ như lòng bàn tay và không có cây xanh (giống như một người trọc đầu).

Mẹ đưa em Chip đi qua một chiếc cầu nhỏ, đi qua những khu trò chơi dành cho những anh chị lớn tuổi rồi ghé vào khu vực trò chơi dành cho trẻ con. Em Chip rất thích nhưng cũng rất sợ. Không biết Chip có chơi được không? Khi bố mẹ đưa Chip ngồi trên các trò chơi lắc qua lắc lại, Chip cảm thấy một cảm giác rất lạ: vừa sợ, vừa sướng và muốn cứ chơi mãi không thôi.
Chip cũng rất thích khi thấy mấy anh chị đi xe lửa hình con sâu nhưng bố mẹ cương quyết không cho. Mẹ bảo phải lớn lên một tý nữa thì Sun Chip mới được đi.
Sau nửa giờ ở công viên, Chip cảm thấy rất tiếc khi phải cùng bố mẹ về nhà. Trên đường ra cổng, bố không quên mua mấy chiếc bong bóng dễ thương đem về cho anh Sun. Tội nghiệp, bữa nay anh Sun không được đi công viên chơi. Thôi thì bữa nào Chip nói bố mẹ đưa hai anh em cùng đi chơi cho thỏa thích.
Wednesday, November 08, 2006
Thứ tư 08-11-2006: Việt Nam gia nhập WTO - Em Tony đi nhà trẻ
VIỆT NAM GIA NHẬP WTO
Tối hôm qua, trước khi đi ngủ, qua bản tin thời sự của VTV, Sun Chip biết Việt Nam đã được gia nhập WTO. Sun Chip cũng chưa rõ WTO là gì nhưng thấy bố mẹ và những người lớn rất quan tâm và ai cũng đều bày tỏ sự vui mừng. Sáng nay, các báo lại đồng loạt đăng bài của Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Tấn Dũng với tiêu đề "Gia nhập WTO, cơ hội - thách thức và hành động của chúng ta".

Đại khái, Sun Chip nghĩ rằng gia nhập WTO thì mình vừa có nhiều cái lợi nhưng cũng cần phải cố gắng nhiều hơn nữa. Cũng giống như Sun Chip từ chỗ chỉ biết nằm trong buồng, rồi được bố mẹ cho nằm ở phòng ngoài, rồi được ngồi xe đẩy để tự đi trong nhà. Cách đây 3 hôm, bố còn cho anh Sun đi xe đẩy từ nhà ra sân, ra cả ngoài đường. Thực sự lúc đó Sun thấy thích lắm nhưng cũng rất lo. Dù gì thì đi quanh trong nhà cũng an toàn và tự tin hơn. Khi đi ra tận ngoài đường (dù chưa được đi quá 15 mét) thì thấy nhiều điều thú vị nhưng cũng cảm thấy nguy hiểm hơn. Thú vị khi được biết sát nhà mình là nhà của cô Thủy với tường rào bằng sắt trông rất lạ. Thú vị vì được đi xe đẩy men theo một bên là nhà của mình và một bên là hàng rào bằng gạch trông cũng xinh xinh... Nhưng khi đi ra ngoài, Sun cũng dễ bị kiến cắn, bị muỗi đốt và nếu không cẩn thận có thể bị té ngã...

Chắc Việt Nam mình gia nhập WTO cũng thú vị và cũng gặp khó khăn tương tự như thế. Không biết có đúng không nữa. Để lát bố mẹ đi làm về, Sun Chip hỏi xem.
EM TONY ĐÃ ĐI NHÀ TRẺ
Hôm qua khi mẹ gọi điện về Xuân Lộc, bà nội có cho biết là em Tony con của chú Tài đã được đi nhà trẻ ở thị xã Long Khánh. Đến nay em Tony được 13 tháng tuổi. Trước nay, em Tony chỉ ở trong nhà. Nay phải sống và sinh hoạt trong môi trường tập thể chắc thú vị nhưng cũng không ít khó khăn. Đi nhà trẻ, chắc em Tony nhớ bố mẹ lắm nhỉ?

Nhưng biết làm sao được,cũng phải đến lúc anh em mình lần lượt phải vươn ra bên ngoài để hội nhập, để có thêm nhiều bạn mới và để tích lũy thêm nhiều kiến thức bổ ích cho sau này. Em Tony được đi nhà trẻ chắc cũng giống như Việt Nam mình chập chững bước vào WTO (?). Chúc em Tony ăn nhiều, mau lớn và ngày càng tự tin trước mọi người.
Tối hôm qua, trước khi đi ngủ, qua bản tin thời sự của VTV, Sun Chip biết Việt Nam đã được gia nhập WTO. Sun Chip cũng chưa rõ WTO là gì nhưng thấy bố mẹ và những người lớn rất quan tâm và ai cũng đều bày tỏ sự vui mừng. Sáng nay, các báo lại đồng loạt đăng bài của Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Tấn Dũng với tiêu đề "Gia nhập WTO, cơ hội - thách thức và hành động của chúng ta".

Đại khái, Sun Chip nghĩ rằng gia nhập WTO thì mình vừa có nhiều cái lợi nhưng cũng cần phải cố gắng nhiều hơn nữa. Cũng giống như Sun Chip từ chỗ chỉ biết nằm trong buồng, rồi được bố mẹ cho nằm ở phòng ngoài, rồi được ngồi xe đẩy để tự đi trong nhà. Cách đây 3 hôm, bố còn cho anh Sun đi xe đẩy từ nhà ra sân, ra cả ngoài đường. Thực sự lúc đó Sun thấy thích lắm nhưng cũng rất lo. Dù gì thì đi quanh trong nhà cũng an toàn và tự tin hơn. Khi đi ra tận ngoài đường (dù chưa được đi quá 15 mét) thì thấy nhiều điều thú vị nhưng cũng cảm thấy nguy hiểm hơn. Thú vị khi được biết sát nhà mình là nhà của cô Thủy với tường rào bằng sắt trông rất lạ. Thú vị vì được đi xe đẩy men theo một bên là nhà của mình và một bên là hàng rào bằng gạch trông cũng xinh xinh... Nhưng khi đi ra ngoài, Sun cũng dễ bị kiến cắn, bị muỗi đốt và nếu không cẩn thận có thể bị té ngã...

Chắc Việt Nam mình gia nhập WTO cũng thú vị và cũng gặp khó khăn tương tự như thế. Không biết có đúng không nữa. Để lát bố mẹ đi làm về, Sun Chip hỏi xem.
EM TONY ĐÃ ĐI NHÀ TRẺ
Hôm qua khi mẹ gọi điện về Xuân Lộc, bà nội có cho biết là em Tony con của chú Tài đã được đi nhà trẻ ở thị xã Long Khánh. Đến nay em Tony được 13 tháng tuổi. Trước nay, em Tony chỉ ở trong nhà. Nay phải sống và sinh hoạt trong môi trường tập thể chắc thú vị nhưng cũng không ít khó khăn. Đi nhà trẻ, chắc em Tony nhớ bố mẹ lắm nhỉ?

Nhưng biết làm sao được,cũng phải đến lúc anh em mình lần lượt phải vươn ra bên ngoài để hội nhập, để có thêm nhiều bạn mới và để tích lũy thêm nhiều kiến thức bổ ích cho sau này. Em Tony được đi nhà trẻ chắc cũng giống như Việt Nam mình chập chững bước vào WTO (?). Chúc em Tony ăn nhiều, mau lớn và ngày càng tự tin trước mọi người.
Tuesday, November 07, 2006
Thứ ba 07-11-2006: Bác Xuân Toàn đi WTO
Subscribe to:
Comments (Atom)
